mercredi 2 juillet 2014

AVNC 40 tuổi...


AVNC “Một lòng vì Cộng đồng”


 
Tác giả bài viết và hình ảnh:  Phạm Ngọc San Rolland
Hiệu đính và lên trang Blog: Jean Van Son - Vanuatu


Kỉ niệm 40 năm ngày AVNC xây dựng «Ngôi Nhà Việt nam » tại Magenta, chúng ta nhớ lại bức thư của cụ Cố Đồng sỹ Hứa gửi BCH AVNC ngày 14/07/1996, có đoạn viết như sau :
« Je vous honore parce que vous avez décidé de compter sur vous-même. Je me représente facilement les journées de travail volontaire que vous avez passé à Magenta, baignés de sueur et d’efforts…
… Que cette énergie et cette vaillance qui honorent le pays de vos ancêtres servent à l’édification de votre nouveau pays : la Nouvelle Calédonie et la France, qu’elles prouvent que vous êtes des citoyens français, calédoniens à part entière.
… En passant, qu’il me soit permis de dire que les jeunes binationaux franco-calédoniens vietnamiens sont dignes de leur parents et qu’on a raison de dire que vos enfants nous dépassent de plus d’une tête… »


Đêm Gala


40 năm Aí Hữu Việt Nam Nouvelle-Calédonie “một lòng vì cộng đồng”: (1)
Tối thứ bảy 28/6/2014. Lễ kỷ niệm ngày thành lập Aí hữu VN đã được tổ chức trọng thể  tại trụ sở hội ở Magenta.
Vài hình ảnh nhanh sơ lược đêm văn nghệ của cộng đồng.
Hình ảnh trước giờ khai mạc và lễ khai mạc.


 Ngoc San Roland Pham's photo.

40 năm Aí Hữu Việt Nam Nouvelle-Calédonie “một lòng vì cộng đồng”: (2)
Mở đầu là tốp ca thiếu nhi Họa Mi.
Tiếp nối là những giọng đơn ca với những nhạc phẩm về tình yêu con người ....


Ngoc San Roland Pham's photo.  Ngoc San Roland Pham's photo.
40 năm Aí Hữu Việt Nam Nouvelle-Calédonie “một lòng vì cộng đồng”: (3)
Người bắt nhịp và "linh hồn" của đêm văn nghệ chào mùng ngày thành thành lập AVNC. Đêm qua, thứ bảy 28/6/2014: Phuong Thao Le Luet !


Ngoc San Roland Pham's photo.  Ngoc San Roland Pham's photo.   

40 năm Aí Hữu Việt Nam Nouvelle-Calédonie “một lòng vì cộng đồng”: (4)
Những "diễn viên" tí hon hồn nhiên và ngộ nghĩnh, đều là những con cháu của các "diễn viên lớn" tức "cha truyền con nối ‘. Như ngạn ngữ Việt Nam: tre già           (chưa già), măng mọc (đã mọc)!



40 năm Aí Hữu Việt Nam Nouvelle-Calédonie “một lòng vì cộng đồng”: (5)
Những gương mặt quen thuộc luôn tham gia góp vui cho cộng đồng, trong những đêm Aí hữu tổ chức vui văn nghệ (... Phương Mai - Việt Sơn)
Và vài hình ảnh trước giờ khai mạc, những kiểu ảnh kỷ niệm, vì đêm nay, thấy ai cùng đẹp, từ " diễn viên " cho đến khán giả .




40 năm Aí Hữu Việt Nam Nouvelle-Calédonie “một lòng vì cộng đồng”: (6)
Màn trình diễn thời trang: những tà áo dài, nét văn hóa dân tộc Việt Nam, dù ở nơi đâu, cũng cho ta thấy "DUYÊN DÁNG VIỆT NAM ".
Những tà áo đủ các sắc màu, thật hài hòa, trang nhã, nên trong mỗi bức ảnh, chúng ta để ý thấy ông chủ tịch AVNC luôn "bám sát" (không biết để "làm gì"?)
Phải thực sự kính nể, mến phục chị em đã dày công đầu tư thời gian cũng như kinh phí, để có được màn diễn thật ấn tượng này. Trong đó có sự đóng góp lớn của nhà thiết kế may Jenny Nguyen.
Tiết mục được trình diễn trong tiếng hát của
Phuong Thao Le Luet với nhạc phẩm: “ MỘT THOÁNG QUÊ HƯƠNG”.

Một thoáng QUÊ HƯƠNG ! (CLIP Video)
40 năm Aí Hữu Việt Nam Nouvelle-Calédonie “một lòng vì cộng đồng”: (7)
Màn trình diễn áo dài thời trang, nét "Duyên dáng Việt Nam"....
Dù cho ở nơi đâu, chúng con vẫn là "CON LẠC CHÁU HỒNG”.
Với thiết kế thời trang của Jenny Nguyen và tiếng hát của
Phuong Thao Le Luet  (caméraman - Vu Van Sơn, sẽ ra DVD 40 năm Aí Hữu VN ....sau 1 tháng).

 Ngoc San Roland Pham's photo.  Ngoc San Roland Pham's photo.   Ngoc San Roland Pham's photo.
40 năm Aí Hữu Việt Nam Nouvelle-Calédonie “một lòng vì cộng đồng”: (8)
Những giọng ca thật mượt mà và truyền cảm, gửi đến người nghe như "hơi thở” của Quê Hương trên xứ Người: Thanh Bình, Mạnh Dũng, Nguyễn Hùng, Hoài An.
Nhóm Hoàng Hôn: Linh Giang, Xuan Hưng, Minh Hùng.

Ngoc San Roland Pham's photo.  Ngoc San Roland Pham's photo.  Ngoc San Roland Pham's photo.
40 năm Aí Hữu Việt Nam Nouvelle-Calédonie “một lòng vì cộng đồng”: (9)
Những bài hát được trình bày thể đồng ca, những điệu nhảy, múa dân tộc, đặc trưng cho ba miền của đất nước: Bắc, Trung,  Nam.
Nhảy sạp, trống cơm....

Ngoc San Roland Pham's photo.

Ngoc San Roland Pham's photo.  Ngoc San Roland Pham's photo.  Ngoc San Roland Pham's photo.
40 năm Aí Hữu Việt Nam Nouvelle-Calédonie “một lòng vì cộng đồng”: (10)
Ngoài các anh chị em tham gia biểu diễn trên sân khấu, dưới sàn nhảy, mọi người đến dự cùng không bỏ qua cơ hội .
40 năm Aí Hữu Việt Nam Nouvelle-Calédonie “một lòng vì cộng đồng”: (11)
Tốp ca AVNC với nhạc phẩm "Đứa bé”, một sáng tác của Minh Khang đã cùng với sự minh họa trên màn hình Vi...deo, nói đến công việc những năm đã qua, với sự đóng góp của cộng đồng VN tại NC, công việc làm từ thiện của Aí hữu đã đem lại nhiều kết quả. Đó là tình cảm chúng ta đã dành cho những trẻ em bị tàn tật, bị nhiễm chất độc màu da cam, tại trường "làng Hòa Bình - Hà nội". (do có sự cố về âm thanh nên chất lượng chưa đạt yêu cầu)

Ngoc San Roland Pham's photo.  Ngoc San Roland Pham's photo. 
 Ngoc San Roland Pham's photo. 
40 năm Aí Hữu Việt Nam Nouvelle-Calédonie “một lòng vì cộng đồng”: (12)
Những tiết mục được đông dảo anh chị em VK tham gia, với những nhạc phẩm về tình yêu Quê Hương, đất nước.
Những... trang phục mà anh chị em ra trình diễn, đưa chúng ta về lại với hình ảnh quê nhà, tuy ở rất xa mà gần gũi vô cùng. (với Đức Huy, Phương Dung, Thế Sơn, Qúi Mùi, Ngọc Sơn và Minh Nguyệt )

Ngoc San Roland Pham's photo.  Ngoc San Roland Pham's photo. 
Ngoc San Roland Pham's photo.
40 năm Aí Hữu Việt Nam Nouvelle-Calédonie “một lòng vì cộng đồng”: (13)
Và những tiết mục ca nhạc cứ nối tiếp suốt cả chương trình: Phuong Thao Le Luet & Linh Giang, Ngọc quang cùng Như Quỳnh với Tuyết Nhung .


Ngoc San Roland Pham's photo. Ngoc San Roland Pham's photo. Ngoc San Roland Pham's photo. 
40 năm Aí Hữu Việt Nam Nouvelle-Calédonie “một lòng vì cộng đồng”: (14)
Các diễn viên tham gia với tất cả nhiệt huyết cho đêm kỷ niệm, và các vị khán giả cũng cuồng nhiêt cổ động cho b...ầu không khí thật đầm ấm, chan hòa.
Ngay ông chủ tịch
Jean Pierre Dinh cũng bị dòng không khí náo động, lôi vào cuộc, như một diễn viên thực thụ!




  https://www.facebook.com/photo.php?v=10202158289780614

40 năm Aí Hữu Việt Nam Nouvelle-Calédonie “một lòng vì cộng đồng”: (15)
"Con đường màu xanh", một sáng tác của Trịnh Nam Sơn, với hai tiếng hát : Phương Phuong Thao Le Luet & Linh Giang, trong đêm văn nghệ 28/6/2014 .



Xin chân thành cảm ơn quý vị đã ghé thăm "Đêm GALA" hoành tráng, nhân dịp kỉ niệm 40 năm thành lập hội Ái hữu VN Tân Caledonie.

Để biết thêm đôi điều về đất nước Vanuatu (Tân đảo cũ), xin mời quý vị hãy click vào link này: http://www.panoramio.com/user/5191672

Xin đa tạ và chào tạm biệt !




 
 

mercredi 18 juin 2014

"Ông ấy không đánh chuông nữa rồi"...

Chuyện Bác Can


Bài viết của Tác giả Phạm Minh Giao - Nhà văn Niaoulis New Caledonia - Hà nội
Trình bầy và lên trang Blog do JeanvanJean - Vanuatu thực hiên.



BÁC CAN

Những năm đã khôn lớn mới biết được những người lảng Khuốc (làng chèo gốc của Việt Nam) cùng cảnh với ba má mình phải bỏ bố mẹ, anh chị em, gia đình ra đi «tha phương cầu thực» tìm miếng cơm manh áo cùng thời kỳ ấy còn có hai người khác nữa là bác Can và bác Đích.

Làng Chèo Khuốc nổi tiếng ở Đông hưng Thái Bình (ảnh internet)


Ngày ấy, sau hơn hai chục năm bặt tin vào quãng năm 1957 – 58 gì đó mới nhận được tin nhà. Thật là xúc động cái cảnh các bác cùng Ba Má ngồi cạnh nhau quây quần quanh bậu cửa để nghe một người cầm « lá  thơ » từ quê nhà gửi sang, giơ ra chỗ sáng đọc to cho mọi người cùng nghe...
Khi đó còn là trẻ con nhưng đến nay vẫn còn nhớ rất rõ những gì « nghe lỏm » được về gia đình bác Can…

***

Bác Can hơn Ba Má trên dưới chục tuổi, cái tuổi bắt đầu ổn định của đời người rồi mà vẫn phải bỏ cả vợ cả con ra đi «Tân Thế» và nghe nói lần này là lần thứ hai hoặc thứ ba gì đó. Má vẫn cứ kể hồi ở nhà (quê) bác ấy phải đi ở khổ lắm !


Cảnh lụt lội mất mùa ở Thái bình năm 1940 (ảnh internet)

Chắc chắn là chẳng phải để mong làm giàu làm có gì ở « xứ người » này nên sáng sáng ở bên đó, sau bữa cơm đạm bạc thật no, thường không thể thiếu dưa cải ngồng chấm xì-dầu hay nước mắm, bác xách cái va-li con con bằng da hay các-tông nện ép màu nâu đỏ, đi đến tận từng nhà bà con Việt Nam để cắt tóc cho bọn trẻ con các nhà quen. Bác thường lấy rẻ dăm chục quan hoặc đôi khi còn cho chịu « lần sau trả một thể » chứ chẳng cần cửa hàng cửa hiệu thu lộc thu lợi gì nhiều như người ta.

Bác Can cũng với bà con đi phu mộ sang Tân Thế giới trên con tầu Pierre Loti.

Nói vậy, chứ thực ra, bác cũng đã có lần nghe mấy anh em bạn « giục giã », mở một hiệu cắt tóc nho nhỏ ở Faubourg Blanchot (gần phía cây Thánh Giá). Thế nhưng chưa được một tháng, chẳng hiểu vì cửa hiệu ít khách hay vì bác chán cái cảnh tù chân ngồi một chỗ hoặc cũng có thể là do thiếu bọn « khách nhí » quen thuộc bọn tôi, vừa ngồi cắt tóc vừa khóc hoặc ngọ nguậy liên tục như kiến đốt làm bác cứ phải giỗ dành…Tôi vẫn nhớ một câu nói giỗ khôi hài của bác khi ấy : ngồi im rồi lớn cho lấy…một mình một vợ ! .

Hình như có bác Can đang đứng đâu đây trong ảnh này thì phải... (ảnh internet)


Cứ như vậy, sau cả ngày đi bộ hàng chục cây số vòng quanh thành phố, đến gần tối bác mới lại trở về nhà, một mình ở tít tắp mãi trên đỉnh một quả đồi ở Trianon. Nhà bác thuê là chiếc nhà sàn mái tôn, trên trụ gỗ thấp, tường bao quanh sơ sài cũng bằng gỗ nhưng có một đặc điểm khác lạ mà tôi vẫn nhớ là bên trong tường sát chiếc phản bác nằm là đủ các loại …bao diêm cũ được dán kín lên, chiếc nọ sát vào chiếc kia nom rất lạ và đẹp mắt ! Cũng không rõ là bác định trang trí tường hay là bác đã sáng tạo ra « vật liệu chống nóng » bằng cách lợi dụng các khoảng khí rỗng của các bao diêm ấy !?




  Bữa cơm chiều bác tự nấu nướng lấy và cũng thường chỉ giản đơn với một món ăn duy nhất. Bác lại nằm gối đầu lên chiếc gối gỗ nhẵn thín bác đã tự mình dùng dao gọt đẽo (có lẽ giống như kiểu gối ở quê nhà thời xưa !), vắt chân chữ ngũ, vỗ « trống bụng » í...a... mấy câu chèo làng Khuốc xa xôi mãn nguyện, vô tư…Có buổi trưa bác muốn ăn uống «đổi món » một chút cho có không khí gia đình vui vẻ hơn thì trên đường đi cắt tóc về bác đã xách qua nhà tôi cái thủ lợn hoặc vó bò gì đó rồi tự cạo rửa sạch sẽ, cho vào nồi luộc để cùng ăn với gia đình. Nhớ lúc bác đang thái thịt, bọn tôi cứ « lượn lờ » vòng quanh « mắt la mắt liếc » và cứ sau mỗi câu mắng yêu, bác lại nhón một miếng nho nhỏ thả vào cái « tàu há mồm » đang chờ sẵn vừa lượn qua !




Bác sống vô tư là thế, vậy mà có lúc nào đấy tôi đã đọc được mấy câu bác tự viết vào một cuốn vở cũ, bâng quơ, tản mác, mộc mạc và giản dị như chính tâm hồn của bác ... Chắc là vì ai đó mới dạy bác học chưa lâu nên bác chỉ mới biết viết được vài « con chữ » còn nhiều lỗi chính tả và bác lại viết ngược vở bắt đầu từ trang cuối quyển trở lên ( !) như kiểu sách in của Nhật hoặc Tàu :

« ...Gặp nhau ở giữa chốn này,
Chú bác thì vắng mẹ thày thì xa...
.......(không nhớ câu này)......
Trâu ơi sao nỡ ngứa đầu húc nhau...»

Đọc cái buồn nhớ trong các con chữ này đã thấy xa xăm, mênh mang trống trải, nao lòng xúc động làm sao ! Và càng thêm cảm động nữa là những dòng chữ ấy lại do một ông già đã sáu bảy mươi tuổi, đầu tóc lơ thơ bạc viết bằng mực học trò màu tím và nét run run như của con trẻ mới đi học !

Chắc là  khi « thốt ra » trên mặt giấy mấy câu chữ này, từ trong tiềm thức sâu xa của mình cũng là lúc bác Can vẫn đang mòn mỏi mong ngóng, chưa nhận được tin nhà !? Ở nhà có bà nhà nó và thằng cu Qua, chẳng biết ra sao rồi...?

***
Hoàng hậu Phương đông và bà con Việt kiều Tân Thế giới (ảnh inernet)


Cuộc « hồi hương » về nước của bà con Việt Nam ở Tân Thế Giới và Tân Đảo từ tháng 12 năm 1960 và kết thúc vào tháng 3 năm 1964 như một cơn lốc lịch sử …Bằng tiền bạc « mồ hôi nước mắt, ăn sẻn để dành » đã tích cóp suốt mấy chục năm ròng, tuỳ theo khả năng mỗi nhà, bà con ta đã mua sắm đủ loại hàng hoá mang về theo chuyến tàu mình đi. Qua tin tức gia đình từ Việt Nam gửi sang, biết «ở nhà còn thiếu thốn lắm » nên họ mang theo về xe đạp  «Peugeot », máy khâu «Singer », đồ nghề làm việc, quần áo, vải vóc, thuốc thang cho đến cả các phuy dầu ăn, đồ hộp « Ouaco »… Có người còn mang được cả ô-tô nữa vì mỗi đầu người được mang theo đến 250 kg cơ, nếu tính gộp cho cả chuyến tàu và tính theo tiêu chuẩn toàn gia đình người lớn, trẻ con thì cũng có thể còn dư cân cho phép mang theo nữa mà !


Xe đạp Pờ-rô (Peugeot) và máy khâu Xanh-de  (Singer) nổi tiếng.

Bác Can cùng trở về quê hương và cũng theo mọi người đi mua sắm nhưng hình như cũng chẳng có gì nhiều lắm ! Bác cũng mua cả xe đạp nữa (nhưng đã bao giờ bác biết đi xe đâu và suốt cả thời gian ở Nouméa bác thường vẫn chỉ «cuốc bộ» đi cắt tóc thôi mà !) nhưng có lẽ do mọi gia đình chuẩn bị hồi hương cùng « đổ đi » mua sắm nên thiếu hàng và vì  bác « chậm chân » nên chỉ còn mua được mấy chiếc xe đạp « Motobécane » chứ không mua được loại xe «Peugeot » tốt và được mọi người ưa chuộng hơn ( !?).



***

Nhiều năm sau khi trở về thăm làng quê cùng Ba Má, đôi lần gặp lại bác Can ở ngoài chợ làng Khuốc. Bác vẫn mang theo đồ nghề để cắt tóc rong ở chợ nhưng không phải là bộ kéo và tông-đơ, dao cạo đựng trong chiếc va-li nâu nhỏ ngày xưa nữa mà là để trong một cái «va-li » tự đóng lấy…bằng gỗ có tay cầm cũng bằng…gỗ ! Và cũng không phải là bác Can dáng to cao hồng hào, vui tính hay mặc chiếc áo ka-ki hoặc áo vải bông sọi thô màu « gris » dài tay vẫn thường đùa vui với trẻ con như ngày nào ở Nouméa nữa mà đã là một cụ già thực sự với đôi mắt tư lự đã mờ trên đôi gò má hóp, đi chân đất, mặc chiếc áo vải nâu bạc cổ tròn!  Thương bác quá khi nghe nói đã có năm chiến tranh, mùa màng ở quê kém bác đã phải « ăn đói » để nhường cơm cho con cho cháu trong nhà nữa !

Chiếc đồng hồ Bác Can nâng niu chắc cũng giống hệt cái này đây... (ảnh internet)


Vào thăm nhà bác tôi nhìn thấy chiếc đồng hồ quả lắc bác mang về. Lần đầu tiên thôi thấy loại đồng hồ khác biệt này và đoán cũng chỉ có bác Can mới mua nó mang về !? Gọi là đồng hồ quả lắc nhưng nó không hề có con lắc mà thay vào vị trí đó, thấy vừa ngây thơ vừa vui vui là một người đàn ông nhỏ bằng đồng đen nhánh đang vung hai tay quai chiếc búa tạ đập vào cái chuông bên cạnh để đánh điểm giờ. Có vẻ như đó là hình ảnh tượng trưng nào đấy của một châu Âu xưa, nơi đồng quê xa xôi vào thời kỳ bắt đầu công nghiệp hoá ?     

Chiếc đồng hồ quả lắc bác mang về ngày ấy vẫn được treo cao trang trọng trên tường nhà như một kỷ vật của « ba lần đi Tân Thế »…
Bác Can bảo chỉ tiếc là « ông ấy » không đánh chuông được nữa rồi !




Hà Nội tháng hè năm 2014



Xin chân thành cảm ơn  bà con anh chị em đã ghé thăm Blog Tân đảo Xưa và Nay.
Xin mời quý vị hãy click vào đây để ghé thăm Port Vila Vanuatu:
để xem trang ảnh do jeanvanjean thực hiện. Xin đa tạ quý vị.


mercredi 30 avril 2014

Kỉ niệm về cô giáo SUCCO


CÔ GIÁO SUCCO


Bài viết của Phạm Minh Giao - VK Nouméa - Hà nội
Jean VanSon - Vanuatu hiệu đính và lên trang Blog



Cô giáo SUCCO

... Tôi vẫn còn nhớ như in tên các Thầy, các Cô đã dạy dỗ mình ở trường học từ tấm bé. Biết bao kỉ niệm với mỗi Thầy, mỗi Cô!
Ở đây chỉ xin viết vài dòng kể lại một mẩu chuyện nhỏ về Cô giáo dạy học năm tôi 12 tuổi:


" Cậu được ưu ái chọn ngồi bàn một (thay vì bàn đôi) và được xếp ngồi ngay hàng đầu của lớp học, vì là học trò cưng ngoan của Cô.

... Thế nhưng chẳng hiểu hôm đó có chuyện gì lôi cuốn khác thường mà cậu ta cứ quay xuống bàn dưới mải mê huyên thuyên "chuyện trời đất" với bạn, đến nỗi chẳng còn nghe thấy tiếng Cô đang ra sức nhắc đi nhắc lại cả lớp trật tự để nghe giảng bài nữa.

Phải hơn một phút sau, cậu mời bỗng giật mình nhận ra rằng cả lớp đã im lặng và chỉ còn mỗi tiếng mình còn đang nói chuyện! Giật mình, cậu quay ngoắt người, ngồi lại tư thế nghiêm trang trong lớp như mọi khi. Nhưng cùng lúc ấy, ngước mắt nhìn lên, cậu bắt gặp ngay ánh mắt tức giận của Cô giáo đứng sát bàn, cúi nhìn cậu với vẻ mặt không còn gì là yêu mến như mọi khi nữa. Cô đang giơ bàn tay phải nhỏ nhắn lên:
- "G! em có muốn Cô tát em không?".

Lúc ấy cậu mới chợt hiểu ra lỗi của mình. Cậu không quay mặt tránh né, cũng không sợ hãi. Một nỗi hối hận tràn lên trong trái tim bé bỏng và trong đôi mắt mở to nhìn thẳng vào mắt Cô...

Còn Cô giáo lại bỗng đỏ bừng mặt thêm và như một cái máy, thu vội cánh tay đang doạ đánh lại, đưa bàn tay lên miệng cắn chặt trong cặp răng trắng ngà. Đồng thời, chính Cô lại là người quay ngoắt đi như trốn tránh một điều gì có lỗi (!).

Giờ học lại tiếp tục và suốt buổi học còn lại cả cậu  học trò nhỏ và Cô giáo đều tránh không nhìn thẳng vào nhau như mọi ngày!"



57  năm rồi vẫn nhớ Cô giáo yêu quý ấy của tôi ! Cô tên là Madame SUCCO. Khi đó Cô thường lái chiếc xe "Versailles" mầu trắng mang số hiệu 5757 NC...


Hà nội, 20-11-2013